Mon, 02 / 2015 | helios

Nếu bạn đặt chiếc đồng hồ có kim giây trước mình và  giữ  cho  mắt  bạn  nhìn  vào  kim  giây,  bạn  sẽ  ngạc nhiên  – bạn không  thể liên tục nhớ được  ngay  cả trong một phút trọn vẹn. Có lẽ mười lăm giây, hai mươi giây, nhiều  nhất  ba  mươi  giây,  và  bạn  sẽ […]

Nếu bạn đặt chiếc đồng hồ có kim giây trước mình và  giữ  cho  mắt  bạn  nhìn  vào  kim  giây,  bạn  sẽ  ngạc nhiên  – bạn không  thể liên tục nhớ được  ngay  cả trong một phút trọn vẹn. Có lẽ mười lăm giây, hai mươi giây, nhiều  nhất  ba  mươi  giây,  và  bạn  sẽ  quên.  Bạn  sẽ  lạc vào trong  ý tưởng  khác  nào đó – và thế rồi bỗng  nhiên bạn  sẽ nhớ  rằng  bạn  đã cố gắng  nhớ.  Ngay  cả để giữ nhận  biết liên tục trong  một phút  cũng  là khó,  cho nên người  ta  phải  nhận  biết  rằng  đó  không  phải  là trò  trẻ con. Khi bạn đang  cố gắng  để nhận  biết về những  điều nhỏ bé của cuộc sống,  bạn phải nhớ rằng nhiều  lần bạn sẽ quên.  Bạn sẽ đi xa vào cái gì đó khác.  Khoảnh  khắc bạn nhớ  ra, đừng  cảm  thấy  mặc  cảm  – đó là một  trong những  cái bẫy.
12a-259531-1368269027_500x0
Hãy tự điều chỉnh bản than vào dòng thời gian
Nếu  bạn  bắt  đầu  cảm  thấy  mặc  cảm,  thế  thì  bạn không  thể  quay  lại  với  nhận  biết  rằng  bạn  đang  thực hành.  Không  có nhu cầu để cảm thấy mặc cảm, điều đó là tự nhiên. Đừng cảm thấy ăn năn – điều đó là tự nhiên, và nó xảy ra cho mọi người  tìm kiếm.  Chấp  nhận  nó là tự nhiên;  bằng  không  bạn  sẽ bị mắc  vào  trong  ăn năn, trong  cảm  giác  mặc  cảm rằng  bạn không  thể nhớ được ngay cả trong vài khoảnh  khắc và bạn cứ quên hoài.
Bậc  thầy  Jaina  Mahavira là  người  đầu  tiên  trong lịch  sử  đã  thực  tế vạch  ra  rằng  nếu  con  người  có  thể nhớ  được,  có  thể  nhận  biết,  trong  bốn  mươi  tám  phút liên  tục,  vậy  là  đủ  – người  đó  sẽ  trở  nên  chứng  ngộ, không  ai có thể ngăn cản được người  đó. Chỉ bốn mươi tám phút – nhưng  điều đó là khó ngay cả cho bốn mươi tám giây! Nhiều phân tán thế…
Không  mặc cảm,  không  ăn năn – khoảnh  khắc  bạn nhớ rằng  bạn đã quên  mất mình  đang  làm gì, đơn giản quay  lại.  Đơn  giản  quay  lại  và  bắt  đầu  làm  việc  lại. Đừng  khóc  lóc  than  vãn  vì vì sữa  đổ  tràn,  điều  đó  là ngu xuẩn.Sao Việt đại chỉ hoc thanh nhac & hoc hat uy tín, chuyên nghiệp tại Hà Nội
Sẽ  mất  thời  gian,  nhưng  dần  dần  bạn  sẽ  trở  nên nhận biết rằng bạn đang duy trì tỉnh táo ngày một nhiều hơn,  có lẽ trong  cả một  phút,  có lẽ trong  hai  phút.  Và đó là niềm vui tới mức bạn đã nhận biết được trong  hai phút – nhưng  đừng bị mắc vào niềm vui này, đừng nghĩ rằng bạn đã đạt được cái gì đó. Điều đó sẽ trở thành rào chắn.  Đây  là những  hình  mẫu  mà người  ta bị lạc – chỉ thu được chút ít và người ta nghĩ người ta đã về nhà rồi.
Cứ  làm  việc  dần  dần,  kiên  nhẫn.  Không  vội  gì  – bạn  có vĩnh  hằng  để sử dụng.  Đừng  cố gắng  tăng  tốc. Việc  thiếu  kiên  nhẫn  đó  sẽ  không  ích  gì.  Nhận  biết không  giống  như  hoa  theo  mùa  vụ mà phát  triển  trong thời  gian  sáu  tháng  và thế rồi qua  đi. Nhận  biết  giống như cây tuyết tùng Li Băng, phải mất hàng trăm năm để trưởng  thành  nhưng  chúng  vẫn còn lại cả nghìn  năm và vươn cao tới năm mươi, sáu mươi mét trên trời.
Nhận   biết  phát  triển   dần,  nhưng   nó  phát  triển.

Bài viết cùng chuyên mục